Là 1 bài toán ko quá khó cũng ko quá dễ, mỗi bài toán tình yêu đều có những công thức khác nhau, kết quả cũng chẳng bao giờ giồng nhau. mỗi bài toán có 2ng cùng giải, và 2 ngừơi có thật sự hỉu nhau ko? thì phải quyết định đời mình bằng 1 bài toán tình yêu, 1 cuộc thi tình ái, đó có thể là những trải nghiệm mới cho những ng đang yêu, và cũng là 1 thử thách cho tình yêu của bạn...

...
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT
. . .
- LÂM LINH ĐAN: xinh đẹp, giỏi giang, sắc sảo đến rợn người, lạnh nhạt, vô cảm, tàn nhẫn đến thấu xương. Vẻ bề ngoài, nội tâm, tưởng chừng như hoàn hảo. Song, "vỏ bọc" thì vẫn mãi là vỏ bọc, lại khiếm khuyết vô cùng
- TRỊNH GIA BẢO: "không đẹp nhưng được cái sink" --> hotboy nhà ta. Sở hữu một nét mặt baby, cùng phong thái lãng tử, "trai mới lớn" nên tính cách vẫn rất trẻ con, lười học, ham chơi, song ưu điểm, ít nhiều cũng có!
- LÝ HUỲNH THIÊN ÂN: Lạnh nhạt, vô cảm, hệt như bản sao "LÂM LINH ĐAN", quan tâm ngầm, giúp đỡ ngầm, trót lòng yêu thương người khác cũng ngầm nốt!! Sở hữu cái bản tính bất cần, nhưng bên trong lại là sự tư ti vô cùng....
. . .
. Một người là vỏ bọc
. Một người đậm chất lãng tử theo kiểu "ngây ngô"
. Một người luôn ra vẻ vô tâm với mọi thứ
. . .
Ba con người - và chỉ cho phép một bài toán
Liệu bài toán tình yêu này, sẽ do 2 con người nào cùng làm?
Hai người nào sẽ nắm lấy bàn tay của nhau, và bỏ quên bàn tay còn lại??
Hay một người nào sẽ chủ động buông tay để chúc cho 2 người còn lại hạnh phúc?? Theo đúng motuyp "hạnh phúc của anh là khi nhìn thấy em cười" ?
. . .
Và.... Đó là chuyện của sau này. Chuyện bây giờ là tớ viết truyện, rồi các bạn đọc truyện - thế thôi!!! 
--- Đã gộp: Hôm qua, lúc 10:12 ---
Chương 1: Cuốn Phim….Mang Tên Kí Ức
. . .
Mơ màng…Lại mơ màng… bước đi…lại bước đi trong vô thức. Chợt…lóe lên một tia sáng nhỏ nhoi…mừng rỡ…bước như chạy….
Sáng quá! Một màu trắng rộng lớn, và một cái bảng to đùng, cũng màu trắng nốt. Và dòng chữ màu xanh trải dài trên mặt phẳng ấy – BỆNH VIỆN. Màu trắng này…rõ ràng là rất thích mà…Sao? Bây giờ lại cảm thấy lạnh tanh và đáng sợ quá! Đôi môi run run, cổ họng như nghẹn lại. Nhưng mà sao… lại chẳng thể dừng bước….
Cạch!
Tiếng người ta đóng sầm cánh cửa phòng bệnh, dường như gấp gáp lắm!
Nhiều người ra vào thật, nhưng vẫn khoác trên mình một màu ảm đạm…
Chân vẫn cứ bước, mắt vẫn cứ dáo dác nhìn xung quanh. Và… đôi chân bỗng sững lại trước cửa phòng 201. đôi tay đưa lên, run rẩy…đẩy cửa bước vào.
Ơ…cảnh tượng này…
Một người đàn ông trung niên đang nằm trên giường bệnh, cơ mặt ông co lại vì đau đớn. Và một con bé khoảng 10 tuổi ngồi cạnh giường, tay nắm chặt lấy tay người đàn ông kia. Như thể sợ cái bàn tay gầy gò, ốm yếu đó vụt khỏi tay mình…nó thút thít…
- Con gái à, sau này ba không ở bên con đc nữa rồi, ba sắp...
-
- Không đâu ba, hức hức… ba sẽ vượt qua mà, ba khỏe mạnh lắm mà, ba...
-
- - Hứa với ba, sau này dù không có ba bên cạnh, con phải sống tốt, thật hạnh phúc, và hiếu thảo với mẹ, con nhé?
-
- Con…không muồn như thế đâu ba à…hức hức – con bé mỗi lúc càng nức nở, nước mắt nó rơi, ướt cả một khoảng nệm
Người đàn ông vươn cánh tay yếu ớt lau đi những giọt nước mắt của nó, nói khẽ nhưng đầy nghiêm nghị
- Con gái của ba, ngoan nào! Đan Đan không được khóc, vì bất kì người nào, con không nghe lời ba sao?
Con bé cố nén tiếng khóc, nhưng chất giọng vẫn run run như vỡ òa:
- Con nghe! Nghe mà! - Con nghe ba mà, nhưng ba phải ở bên cạnh dạy dổ con chứ, ba còn phải đi công viên với con mỗi sáng, còn phải mua kem cho con ăn, còn phải kể chuyện mỗi buổi tối cho con ngủ, còn phải...
- - Ba ko bỏ rơi con đâu! con là con của ba mà, con hãy nhớ! dù không trông thấy ba, nhưng linh hồn ba vẫn luôn bên cạnh che chở cho con... nhưng nếu ba thấy con khóc, ba sẽ bỏ con mà đi đó. có biết không?
-
Tay ông bỗng siết chặt lấy tay con bé, ông rơi nước mắt, lần đầu tiên nó thấy ba nó khóc. Khóc vì đau về thể xác? Hay là khóc vì nỗi đau dằn xé tâm can??
Tay ông buông lỏng... lỏng dần, lỏng dần, mắt ông nhắm lại, và rồi... ông tắt thở...
Con bé cứ đau đớn, nó hét lên, và nó cứ nức nở….đến khi….
REENG!!...............................
Tiếng đồng hồ báo thức vang lên, nó giật mình, chạy vụt khỏi chăn để thoát mình khỏi cơn ác mộng. Chạy vào phòng tắm, nó rửa mặt cho thật tỉnh táo, rồi nhìn vào gương.. Sao? Lại xa lạ đến thế?! Cô mím môi…thật chặt…
TẠI SAO? TẠI SAO?? Đó là tất cả những câu hỏi cô có thể đặt ra trong tâm trí.
Mơ! Sao lại cứ mơ hoài?
Giấc mơ như một cuốn phim được chiếu đi chiếu lại trong tâm trí cùng một mảng kí ức nhỏ nhoi…ngày ấy!